Ở một góc khác của hoàng cung, trong cung Hoàng hậu. “Bẩm nương nương, Ngụy đại nhân và Lý đại nhân đã gửi thư từ trong ngục, xin nương nương xem qua.” Hoàng hậu lạnh lùng liếc mắt, “Trong ngục?” Nàng chỉ mới an nhàn nghỉ ngơi vài ngày, vậy mà hai kẻ kia đã tự chuốc họa vào thân? Hoàng hậu uể oải đưa tay nhận lấy bức thư, vừa đọc lướt qua, khóe môi đã nhếch lên một nụ cười giễu cợt. “Hai tên ngu xuẩn.” Chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà cũng bị bệ hạ nắm thóp, giờ đây mọi hành động của nàng đều nằm trong sự kiểm soát của hoàng đế. Vậy mà hai kẻ này còn vọng tưởng nhờ nàng cứu giúp? Ngay cả bản thân nàng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Trong tình thế hiện tại, chúng còn dám tự chui đầu vào lưới, để bệ hạ có cớ trừng trị, chết cũng không oan! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương