Lúc này, Phù Cơ đã tắm gội xong, mái tóc dài ướt át buông xuống bờ vai, các thị nữ phía sau cẩn thận lau khô cho nàng. Làn da trắng muốt như tuyết điểm những giọt nước trong veo, khiến nàng trông như một tinh linh bước ra từ dòng nước, đẹp đẽ thoát tục, hoàn mỹ không tỳ vết.

Khoác lên mình bộ y phục lụa trắng, nàng như tiên nữ giữa nhân gian, phía sau là những thị nữ mỹ lệ vây quanh.

Không xa, Tô Linh Nhi ngước mắt qua khung cửa sổ đang mở, trông thấy cảnh tượng tuyệt mỹ ấy.

“Tiên nữ tỷ tỷ...”

“Ai?!”