Hoàng hậu lập tức quay sang nhìn Công Tôn Thư—nữ tử thanh nhã vẫn đang giữ im lặng nãy giờ.

Bà ta biết trước đây Thượng Quan Mộng từng có liên hệ với Công Tôn Thư. Nhưng một bức thư như thế này, tuyệt đối không thể do Thượng Quan Mộng tự tay viết. Con nha đầu đó dù có mười lá gan cũng không dám lưu lại thứ có thể trở thành bằng chứng chống lại mình. Phải biết rằng, chuyện sống hay chết của nàng ta hoàn toàn phụ thuộc vào một mệnh lệnh của bà ta mà thôi.

Vậy thì chắc chắn có người đã giả mạo bút tích. Không lẽ chính là nha đầu trước mắt này?

“Hoàng hậu, như vậy thì nên giải thích ra sao đây?”

Giọng nói của hoàng đế Liên Quốc mang theo sự lạnh lẽo.