Một cỗ xe ngựa lặng lẽ tiến vào hoàng cung. Trong bóng tối, vô số ánh mắt chằm chằm dõi theo chiếc xe, chẳng bao lâu đã có vài kẻ biến mất vào trong màn đêm. Công Tôn Thư vừa bước xuống xe liền lập tức quay đầu nhìn về một hướng. “Thư nhi, sao vậy?” Công Tôn tướng quân nhận ra sự khác thường của nàng, theo ánh mắt nàng nhìn qua, nhưng chỉ thấy một bức tường cung trầm mặc. “Không có gì, có lẽ con nghĩ nhiều rồi.” Công Tôn Thư thu hồi ánh mắt, nhưng trong lòng vẫn còn nghi hoặc. Là ảo giác của nàng sao? Vì sao cảm thấy cả người không được tự nhiên, như thể có kẻ nào đó đang âm thầm quan sát nàng từ trong bóng tối? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương