Những bóng đen trở về bên cạnh Tiêu Diệc Sâm. Nam nhân tuấn mỹ kia không nói gì, chỉ là trên gương mặt vẫn mang theo vài phần nguy hiểm.

Kẻ không biết điều thì đáng phải chịu hậu quả. Hắn không hề thương hại loại người như vậy. Dám giả vờ thanh cao trước mặt hắn? Đúng vậy, chắc chắn chỉ là giả vờ!

Tiêu Diệc Sâm vẫn không thể xóa bỏ hình ảnh ân ái kia khỏi tâm trí mình. Hắn không tin trên đời này có kẻ thực sự có thể từ bỏ vinh hoa phú quý chỉ để ở bên người vợ nghèo khổ. Điều đó chẳng khác nào nói rằng trước đây tất cả là do hắn sai lầm, là hắn quá ích kỷ. Hắn cảm thấy thiên hạ này ai cũng nên giống hắn, như vậy hắn sẽ không phải hối hận nhiều đến thế.

Cơm canh đạm bạc, cuộc sống điền viên ư? Hừ, ngu xuẩn! Đó chỉ là sự lựa chọn bất đắc dĩ của kẻ không có năng lực mà thôi.

Tiêu Diệc Sâm chợt phát hiện trong tay mình vẫn còn nắm miếng lương khô mà tên thợ săn đưa cho khi nãy. Ánh mắt hắn trầm xuống, lạnh lùng ném nó sang bên cạnh, rơi xuống bãi cỏ. “Ghi nhớ con đường này. Đợi hắn trở về trị hết độc, sẽ quay lại đấu một trận với mê trận của Liên Quốc!