Vị đắng lan tràn khắp khoang miệng, rõ ràng là thứ khó nuốt, vậy mà lại khiến Tiêu Diệc Sâm nhớ về những năm tháng đã qua. Năm đó, đại hoàng huynh cố ý làm nhục hắn, sai người đưa tới trăm cân khổ trà, bắt hắn uống mỗi ngày. Nhưng khi ấy, nàng vẫn luôn ở bên hắn, cùng hắn ngồi dưới trăng, uống từng chén đắng chát, vậy mà cuối cùng lại uống ra men say, cùng nhau đối ẩm, đàm luận chuyện thế gian. Nàng là trưởng nữ Vân gia, là người được nâng niu trong lòng bàn tay, vậy mà lại có thể ung dung cười nói, cùng hắn uống khổ trà suốt trăm ngày. Khuôn mặt Tiêu Diệc Sâm trầm xuống, chìm sâu vào hồi ức. Vì sao khi đó hắn không nhận ra? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương