“Hoàng thượng chẳng lẽ không còn nhớ thần thiếp?” Nữ tử quyến rũ che miệng cười khẽ, nhưng trong mắt nàng, Tiêu Diệc Sâm lại nhìn thấy rõ ràng sự châm biếm.

Thần thiếp? Ha...

Nam nhân tuấn mỹ khẽ nhếch môi, gương mặt và giọng nói giống hệt nhau, chỉ duy nhất thần thái lại khác biệt. Hoàng hậu Thư khi ở trước mặt người khác hay khi chỉ có hai người, lúc nào cũng cao quý đoan trang, chưa từng có bộ dáng làm nũng như vậy với hắn. Tiêu Diệc Sâm cảm thấy thú vị vô cùng, không ngờ ảo ảnh này lại có thể khiến hắn nhìn thấy một điều khiến bản thân vui vẻ.

Hắn dứt khoát thả lỏng mình, mang theo ý cười mà ngắm nhìn hai người đối lập trước mắt.

“Tiêu Hoàng bệ hạ đang tìm thần nữ sao?”