“Chuyện này… Phượng Trác biết mọi chuyện đã bại lộ, nhưng hắn vẫn không dám thừa nhận, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, chỉ là miệng lưỡi lại có phần vụng về, “Số bạc này… là nhi tử cho Lục đệ mượn. “Oh? Vậy ngươi lấy đâu ra nhiều bạc như vậy? “Là… là nhi tử thắng được từ sòng bạc. Lời vừa dứt, chỉ nghe “rầm” một tiếng, Hầu gia Xương Định giận dữ hất đổ chiếc bình hoa bên cạnh, nó rơi xuống đất vỡ vụn thành từng mảnh. Phượng Trác tái mặt, sợ hãi đến nỗi cả người cứng đờ. “Ngươi còn dám lừa gạt ta! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương