Cung nữ cẩn thận nhận lấy bức thư, gật đầu đáp: “Nô tỳ đã nhớ kỹ, nô tỳ là người trong cung của công chúa Vĩnh Giai, đặc biệt phụng mệnh đến dâng thư cho vương tử điện hạ!” Vĩnh Bình hài lòng mỉm cười, phất tay ra hiệu, cung nữ liền lui xuống. Nàng ta cảm thấy kế sách này thực sự cao minh, thay vì bị động chờ đợi vương tử Thiết Chân đến lựa chọn, chẳng bằng chủ động ra tay trước! Nàng ta tin rằng khí chất của mình là xuất sắc nhất, khả năng được chọn cũng cao nhất. Hơn nữa, Vĩnh Giai vốn nhút nhát, nói năng lại không rõ ràng, dù có bị hiểu lầm cũng chẳng thể giải thích được gì. Đợi đến lúc vương tử Thiết Chân phát hiện ra chân tướng, có khi Vĩnh Giai đã lên đường đến Thiết Chân rồi! Những khó khăn phiền phức vậy mà lại được giải quyết khéo léo như thế, khiến tâm trạng của nàng ta vô cùng vui vẻ, liền khẽ ngâm nga một khúc hát rồi ung dung bước đến hoa viên khác, chờ cung nữ quay lại báo tin. Thế nhưng, khi vừa rẽ qua góc hành lang, nàng suýt chút nữa va phải một người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương