Vân Thư khẽ liếc nhìn Thượng Quan Mộng, vẻ mặt không chút dao động, như thể không nghe ra hàm ý mỉa mai trong lời nói của nàng ta.

“Vừa rồi có chút việc nên thần nữ đến muộn, sợ quấy nhiễu hứng thú của các nương nương.”

“Oh? Vậy sao?”

Thượng Quan Mộng khẽ cười, che miệng một cách duyên dáng:

“Thần nữ còn tưởng rằng tiểu thư Công Tôn chột dạ nên không dám đến, khiến Quý phi nương nương phải phí công chờ đợi.”