Trong đại sảnh lúc này chỉ còn lại Phượng Lăng và Lam Vân. Vị võ tướng tuấn lãng nhìn theo bóng dáng vừa rời đi, cuối cùng khẽ nở nụ cười: “Điện hạ, người trước nay không thích giở trò mưu mô, thì ra là vì có lý do.” Phượng Lăng nhướng mày: “Vì lý do gì?” Nụ cười của Lam Vân đầy ẩn ý: “Chẳng phải sau lưng điện hạ luôn có một vị nữ quân sư giúp hiến kế sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương