Công Tôn tướng quân dường như cũng chìm vào hồi ức, khẽ thở dài: “Hiền điệt, chắc hẳn con cũng phát hiện, nữ nhân kia hiện tại đã không còn ở trong phủ nữa, đúng không? Nam Phương Phi lập tức hiểu rằng Công Tôn tướng quân đang nói về tiểu thư Uyển. Hắn đã nghe nói về chuyện xảy ra trong cung, vừa khéo hôm đó hắn trở về Nam phủ xử lý công việc. Khi quay lại, hắn phát hiện Công Tôn Uyển đã không còn trong phủ nữa. Đám hạ nhân dường như cũng né tránh nhắc đến nàng ta, mỗi lần hắn hỏi, tất cả đều im lặng, chỉ biết được rằng sau khi trở về từ cung, nàng ta lại làm loạn một trận trong phủ. “Tiểu thư Uyển… hiện tại đang ở đâu? Công Tôn tướng quân nhẹ thở dài: “Nó đã đi đến nơi mà nó nên đi rồi. Hiền điệt, nó không phải con gái ruột của ta. Mặc dù dung mạo giống hệt phu nhân của ta, nhưng ta biết rõ, nó chỉ là một quân cờ mà Hoàng hậu sắp đặt để nhiễu loạn tâm trí ta mà thôi. Những ngày qua, e rằng đã khiến con chê cười rồi. “Ngài khẳng định tiểu thư Uyển không phải Công Tôn tiểu thư thật sự? Nếu vậy, chẳng phải Công Tôn Thư mới là…? Nam Phương Phi đột nhiên cảm thấy bất an. Trước kia, hắn đã từng hoài nghi Công Tôn Thư, bây giờ nghĩ lại, thật quá thất lễ! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương