Thượng Quan Mộng thấy đối phương lộ ra chút tức giận, vội vàng giải thích: “Mộng nhi không có ý đó, chỉ là lo lắng cho Nhị điện hạ thôi! Phía sau Công Tôn Thư dường như có một thế lực tà ác hậu thuẫn, nếu nàng ta đạt được mục đích, chắc chắn sẽ lợi dụng thế lực đó giúp Đại điện hạ, khi ấy sẽ rất bất lợi cho Nhị điện hạ!

Thế lực tà ác? Hoàng Phủ Ngọc chậm rãi quay người, như đang suy nghĩ xem lời của Thượng Quan Mộng có bao nhiêu phần thật giả. Trong đầu hắn không khỏi hiện lên gương mặt lạnh nhạt thanh tao của Vân Thư. Một nữ nhân như vậy, lại có thế lực mạnh mẽ phía sau sao?

Thượng Quan Mộng không định tiết lộ thân phận thực sự của Vân Thư. Dù sao Hoàng hậu cũng muốn lợi dụng nàng ta để kìm hãm thế lực của Thần quốc và Nghệ quốc. Nếu để Hoàng Phủ Ngọc biết chuyện, Hoàng hậu chắc chắn sẽ trách phạt nàng. Điều Thượng Quan Mộng muốn là mượn dao giết người. Vừa rồi, nàng đã có một ý tưởng mới: Hoàng hậu muốn giữ mạng Vân Thư, nhưng nàng thì phải báo thù, phải khiến nàng ta sống không bằng chết. Nếu có thể lợi dụng kẻ khác giết nàng ta, thì Hoàng hậu cũng không thể trách tội nàng được.

“Ngươi nói, hiện giờ Đại điện hạ và Công Tôn Thư đã thân cận rồi?

“Đúng vậy, không biết nàng ta đã dùng thủ đoạn gì để mê hoặc Đại điện hạ. Trong lòng Thượng Quan Mộng càng thêm vui mừng. Nàng biết Hoàng Phủ Ngọc và Phượng Lăng vốn như nước với lửa. Nếu hắn biết Công Tôn Thư đang thân thiết với Phượng Lăng, có lẽ sẽ ghét lây sang nàng ta, giúp nàng đẩy hết phiền phức lên người nàng ta. Đây chính là điều mà Thượng Quan Mộng mong đợi nhất.