“Con nhãi ranh, để xem mày còn dám chạy không! Còn dám chạy không?! “Con không dám nữa! Con không dám nữa, mẫu thân! Xin người tha cho con, đừng đánh con nữa… Chiếc roi gai vun vút quất xuống không chút nương tay, mỗi nhát roi để lại trên da thịt nàng những vết rách đỏ lòm. Cơn đau rát bỏng khiến nàng cảm giác như sống không bằng chết. “Đồ vô dụng! Sao ta lại sinh ra một đứa bất tài như mày?! Chỉ sai đi chăn đàn vịt mà mày dám làm mất hai con! Nói! Có phải mày thèm quá nên ăn vụng rồi không?! Nét mặt hung tợn của người phụ nữ càng lúc càng rõ ràng hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương