Đồng tử của Công Tôn Uyển co rút lại, vô thức nắm chặt bàn tay, giọng nói lạc đi vì kinh hãi: “Ngươi… ngươi điên rồi sao?!

Yến Hồng giật mình, tưởng rằng tiểu thư đang trách mình vì đã tự ý nhận đồ từ Thượng Quan tiểu thư, liền hoảng hốt giải thích: “Không, không, không phải đâu! Là Thượng Quan tiểu thư nhờ người đưa đến, không phải nô tỳ…

Nhưng lúc này, trong đầu Công Tôn Uyển chỉ còn một mảnh hỗn loạn, vừa rồi nàng ta còn cố gắng bình ổn tâm trạng, vậy mà giờ đây lại bị một chiếc bình sứ nhỏ phá tan hoàn toàn. Nàng ta biết rõ bên trong chứa thứ gì, cũng hiểu ý tứ của Thượng Quan Mộng. Trên thực tế, việc hôm nay Vân Thư không bị thích khách bắt đi, thậm chí không hề hấn gì, đã khiến Công Tôn Uyển cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Thế nhưng, bảo nàng ta tự mình ra tay? Nàng ta vẫn chưa có đủ dũng khí!

“Tiểu thư? Tiểu thư? Yến Hồng thấy nàng ta chỉ đứng đờ ra, đôi mắt trống rỗng không chút phản ứng, trong lòng chợt cảm thấy kỳ lạ, như thể mình vừa nhận phải một món đồ không nên nhận. “Nếu tiểu thư không muốn thì… để nô tỳ đem vứt đi vậy…

“Không được!