Tô tiểu thư lạnh lùng cúi xuống nhìn Công Tôn Uyển, kẻ đang lộ rõ vẻ chột dạ và nhếch nhác trên mặt đất. Lúc này, nàng ta nhận ra rằng nếu mình tranh cãi với Công Tôn Uyển, chẳng phải sẽ tỏ ra quá hẹp hòi hay sao? Ai lại đi so đo với kẻ không khác gì dân dã thô tục chứ? “Vậy thì chúng ta coi như huề nhau, không ai nợ ai nữa, đúng không? Chắc cô cũng không định chạy đến chỗ hoàng hậu tố cáo đấy chứ? Giọng nàng ta đầy vẻ mỉa mai, không hề che giấu sự khinh thường. Không đợi Công Tôn Uyển mở miệng phản bác, Tô tiểu thư đã ném cho nàng ta một ánh mắt khinh miệt, sau đó quay lưng rời đi, hòa vào đám tiểu thư khác. “Đáng ghét! Đáng ghét… Công Tôn Uyển nghiến răng, chưa bao giờ nàng ta cảm thấy nhục nhã đến thế. Hoàn toàn khác xa với viễn cảnh mà nàng ta tưởng tượng! Đợi đấy, chỉ cần phụ thân công nhận nàng ta, nhất định những kẻ hôm nay châm chọc nàng sẽ quay lại nịnh bợ. Đến lúc đó, nàng ta sẽ trả lại gấp bội nỗi nhục này! “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau đỡ ta dậy! Ngươi cũng dám khinh thường ta sao?! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương