Thượng Quan Mộng nhìn Vân Thư vẫn không có chút phản ứng nào, trong lòng càng thêm khinh miệt. Đúng là tiện nhân! Đã bị sỉ nhục đến mức này mà vẫn có thể giữ mặt không đổi sắc, ở điểm này nàng quả thực phải bội phục đối phương.

“Nói cũng lạ, nam nhân bên ngoài rốt cuộc bị sao vậy? Một nữ tử tàn hoa bại liễu, dung mạo tầm thường như thế mà cũng có thể khiến bọn họ tranh giành đến sứt đầu mẻ trán. Nếu đặt ở Liên Quốc chúng ta, đến cả tư cách mang nước rửa chân cho các tiểu thư còn không xứng!”

Mọi người chỉ xem đây là trò cười, cười nhạo nam nhân bên ngoài không biết nhìn người. Chắc hẳn họ chưa từng gặp nữ tử của Liên Quốc, nếu không cũng chẳng có chuyện nực cười như vậy.

Hoàng hậu khẽ cười, tựa hồ rất tán đồng lời Thượng Quan Mộng.

“Bổn cung cũng thấy khó hiểu. Trước đây nghe nói Hoàng đế Tiêu của Nghệ Quốc là một nhân vật phi phàm, không ngờ cũng chỉ có vậy mà thôi. Còn Thái tử Thần Quốc, nghe đồn là nhân trung long phượng, nhưng không hiểu sao lại có mắt không tròng, để một thứ nữ chẳng ra gì xoay vòng trong lòng bàn tay. Bổn cung thật sự đau lòng thay cho bọn họ.”