“Thượng Quan tiểu thư là cháu gái của Hoàng hậu nương nương sao? Nương nương là ân nhân của Uyển nhi, vậy Thượng Quan tiểu thư cũng là ân nhân của Uyển nhi!” Mấy tiểu thư đứng gần đó không khỏi sửng sốt. Vị Công Tôn tiểu thư này có vẻ quá mức thực dụng! Vừa biết thân phận của Thượng Quan Mộng đã thay đổi giọng điệu ngay lập tức, lại còn không ngại ngùng thổ lộ suy nghĩ thật sự của mình. Trong mắt nàng, dường như chỉ có địa vị của Thượng Quan Mộng là quan trọng. Mọi người thầm nghĩ, có lẽ Công Tôn Uyển không hề biết rằng Thượng Quan Mộng đã trở nên tiếng xấu đồn xa trong giới tiểu thư danh giá. Trước đây, từng có vài tiểu thư giao hảo với Thượng Quan Mộng, nhưng sau đó đều âm thầm rút lui, tránh dính líu. Công Tôn Uyển không hề nhận ra, việc bám víu Thượng Quan Mộng thế này chỉ khiến nàng bị cô lập mà thôi. Thượng Quan Mộng mỉm cười, nhấn mạnh thêm: “Công Tôn tiểu thư nói quá rồi! Những năm qua, tiểu thư đã chịu bao nhiêu khổ cực, giờ đây trở về, nhất định phải giành lại những gì thuộc về mình!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương