Lão quản gia còn chưa kịp phản ứng, Công Tôn Uyển đã ôm lấy tấm vải vào lòng, vui vẻ áp lên má mình.

“Chuyện này... tuyệt đối không thể được! Uyển tiểu thư, đây là phần thưởng của Hoàng hậu nương nương, sao có thể lấy ra đổi chác được?

Lão quản gia không thể tin được rằng nàng ta lại có thể nói ra những lời đại nghịch bất đạo như vậy. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, e rằng sẽ liên lụy đến phủ tướng quân mất!

“Nhưng ta thích những tấm vải này, nhất định không nhường cho con tiện nhân giả mạo kia!

Công Tôn Uyển ôm chặt xấp vải vào lòng như sợ bị giật mất.