Một thoáng lúng túng hiện lên trên khuôn mặt Nam Phương Phi, trong khi Công Tôn Uyển dường như đã chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không thể tự thoát ra. “Từ nhỏ, Uyển nhi đã luôn khao khát được yêu thương dịu dàng, thậm chí những đêm khuya thường ngẩng đầu nhìn trăng mà rơi lệ. Chẳng lẽ trên đời này không ai đang chờ đợi Uyển nhi sao? Uyển nhi thật sự cô đơn đến vậy sao? Cho đến khi người của hoàng hậu phát hiện ra ta, ta mới biết, hóa ra phụ thân chưa từng từ bỏ ta... và còn có Nam công tử...” Nói đến đây, nàng đột ngột quay đầu lại, khuôn mặt yếu đuối đầy nước mắt xuất hiện ngay trước mắt Nam Phương Phi, khiến hắn theo phản xạ lùi về phía sau một bước. Công Tôn Uyển đỏ mặt, khẽ vuốt ve má mình để che giấu sự bối rối. “Thì ra Nam công tử vẫn luôn đợi Uyển nhi trở về... Đã đến tuổi này rồi... thật là, thật là vất vả cho công tử...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương