Mọi người trong sảnh lập tức cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào vẻ mặt giận dữ của Công Tôn tướng quân. Công Tôn Uyển đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt ngân ngấn lệ, những giọt nước mắt to tròn không kìm nén được mà rơi xuống. “Phụ thân... Uyển nhi chỉ là muốn gắp thức ăn cho người... Khuôn mặt quen thuộc ấy khiến Công Tôn tướng quân khẽ nhíu mày, ánh mắt tránh đi với vẻ lạnh nhạt đầy xa cách. Giọng nói của ông không che giấu nổi sự chán ghét: “Không cần! Bản tướng quân đã no rồi! Nói xong, ông đứng dậy, nhìn Vân Thư với ánh mắt có phần áy náy, rồi sải bước rời khỏi đại sảnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương