Hoàng đế Liên Quốc không lên tiếng ngay mà chỉ lặng lẽ ngẩng đầu, nhìn người phụ nữ trước mặt. Hoàng hậu không khỏi cảm thấy chột dạ, ánh mắt sâu thẳm của hoàng đế khiến bà có cảm giác bất an. “Hoàng hậu thật là thần thông quảng đại, lại biết trẫm định ban Diệu Thủ Tiên Huệ cho tiểu thư Công Tôn. Trong lời nói ẩn chứa sự châm biếm, hoàng hậu nghe ra nhưng chỉ khẽ mỉm cười, vội vàng giải thích: “Thần thiếp chỉ là nghe nói bệ hạ đã lệnh cho người lấy lệnh bài ra, lại thêm việc tiểu thư Công Tôn vừa vào cung, nên mới mạo muội suy đoán. Xin bệ hạ thứ lỗi. Hoàng đế không có hứng thú vạch trần lời nói dối của bà, chỉ thản nhiên nói: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương