“Khụ khụ… Trong gian phòng, khuôn mặt của Thượng Quan Mộng trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng nàng vương một tia huyết sắc xanh xám. Bên cạnh nàng là một nha hoàn trông như cái xác không hồn, cung kính bưng một chậu nước. Khăn trong chậu đã sớm bị nhuộm thành một màu xanh kỳ lạ. Trên mái nhà, Hoàng Phủ Lâm khẽ cau mày, cảm thấy có chút quỷ dị. Tòa cung điện này ngoài hai thị vệ canh giữ ở cửa thì không còn ai khác, xem ra đối phương nghĩ rằng có hoàng hậu làm chỗ dựa, sẽ chẳng ai dám tự tiện xông vào. Hoặc có lẽ trong cung điện này chẳng có gì đáng để canh giữ. Hoàng Phủ Lâm cho rằng chuyến đi này sẽ vô ích, không ngờ lại nhìn thấy Thượng Quan Mộng trong bộ dạng bị trọng thương. “Lui xuống đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương