Trong đình sen, Nam Phương Phi đứng khoanh tay, mắt dõi theo con đường mình vừa đi qua. Khi bóng dáng kiều diễm quen thuộc xuất hiện, khuôn mặt tuấn tú của hắn lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, vội vàng chỉnh lại y phục rồi bước tới nghênh đón.

“Công Tôn tiểu thư, lâu ngày không gặp, tiểu thư vẫn khỏe chứ?

Gương mặt tinh xảo được trang điểm tỉ mỉ của Vân Thư khiến Nam Phương Phi có chút ngỡ ngàng. Hóa ra nàng không chỉ phù hợp với phong cách thanh nhã, mà ngay cả khi khoác lên mình y phục lộng lẫy cũng đẹp đến mê hoặc lòng người. Nếu là trước đây, hắn chắc chắn sẽ không thích một nữ tử trang điểm đậm, nhưng với nàng thì khác, dường như bất kỳ dáng vẻ nào của nàng cũng đều hoàn mỹ.

“Đa tạ Nam công tử quan tâm, ta vẫn ổn.

Thái độ có phần lạnh nhạt của nàng khiến Nam Phương Phi hơi lo lắng, bèn hỏi dò: “Công Tôn tiểu thư có phải trách ta không mời mà đến?