Đúng lúc đó, một bàn tay đột ngột nắm chặt cánh tay Thượng Quan Mộng. Nàng giật mình ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt trong trẻo nhưng sâu thẳm của Vân Thư, lập tức nhíu mày.

Không biết từ lúc nào, Vân Thư đã giữ chặt cánh tay nàng, lực đạo mạnh đến mức khiến nàng không thể giãy ra. Sắc mặt Thượng Quan Mộng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Công Tôn tiểu thư…”

Thế nhưng Vân Thư không nói một lời, chỉ im lặng nhìn nàng chằm chằm.

Những tiểu thư xung quanh cũng sững sờ, không biết đã xảy ra chuyện gì. Chẳng lẽ Công Tôn tiểu thư cuối cùng cũng không nhịn được mà phản kích Thượng Quan Mộng?

Ánh mắt thâm thúy của Vân Thư như xuyên qua lớp mặt nạ xinh đẹp kia, nhìn thẳng vào bản chất thật sự của nàng ta. Thượng Quan Mộng đột nhiên cảm thấy tim đập loạn nhịp, tựa như mình đang bị nhìn thấu hoàn toàn. Nhưng tính cách kiêu ngạo không cho phép nàng lùi bước, nở nụ cười cứng nhắc: “Công Tôn tiểu thư có gì sai bảo? Nắm chặt quá, khiến ta đau đấy.”