Lam Vân mặc dù không hiểu rõ họ đang nói gì, nhưng cũng nhận ra một vài manh mối. “Thuộc hạ nhớ mang máng rằng, chỉ sau khi đại điện hạ trở về nước, Thượng Quan Mộng mới xuất hiện.” Ý hắn là trước khi Phượng Lăng quay về, chưa từng nghe đến cái tên Thượng Quan Mộng trong nội tộc nhà họ Ngũ. Vân Thư và Phượng Lăng lập tức liếc nhìn nhau, không hiểu vì sao, lúc này trong đầu Vân Thư chợt hiện lên khung cảnh lần đầu tiên nàng gặp Thượng Quan Mộng. Đôi mắt đầy thù hận của nàng ta dường như đã từng gặp ở đâu đó... “Không thể nào...” Vân Thư quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ vô cùng nực cười. “Nàng nghĩ đến điều gì sao?” Phượng Lăng cất tiếng hỏi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương