“Công Tôn tiểu thư, tiểu thư nhà tôi còn cứu được không?” Nha hoàn nhìn bộ dạng hiện tại của Phó Nhã, lòng đau như cắt. Tiểu thư luôn đối đãi với nàng không tệ, chưa bao giờ trách phạt, vậy mà bây giờ lại rơi vào tình cảnh này vì sự sơ suất của nàng… Tại sao nàng lại không thể nhớ ra chuyện gì đã xảy ra? Nếu như nàng luôn ở bên tiểu thư, có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế này. Vân Thư hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn khuôn mặt vô cảm trước mắt, trong lòng nặng trĩu. Xem ra, Phó tiểu thư đã hái phải một loài hoa có độc, có thể là do bị gai hoa đâm trúng mà thành ra thế này. Nhưng loài hoa này làm sao lại có độc dược lợi hại đến vậy? Hơn nữa, ai lại dám nuôi trồng thứ nguy hiểm này trong cung? Vân Thư cẩn thận dùng ngân châm gẩy nhẹ cánh hoa, đầu óc nhanh chóng tính toán. Rốt cuộc là bản thân loài hoa có độc hay có kẻ đã bôi thuốc độc lên? Đối tượng của kẻ đó là Phó tiểu thư, hay nàng chỉ vô tình trở thành nạn nhân? Ánh mắt nàng rơi xuống ngón tay bị thương của Phó Nhã, bỗng nhiên lóe lên một tia sáng. Nàng lập tức nắm lấy cả hai bàn tay của Phó Nhã đặt lên bàn, rõ ràng tay phải đã sạm đen hơn tay trái rất nhiều. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương