Trên hành lang, tiếng giằng co của Tô Uyển Dung vang lên. “Buông ta ra! Buông ra! Ta không đi!” Gia đinh hai bên dù có ra sức kéo cũng không giữ nổi nàng, mấy lần suýt bị nàng vùng ra chạy về phía sau. Sự huyên náo này thu hút không ít người đứng xem, họ chỉ trỏ bàn tán, nhưng Uyển Dung đã chẳng còn để tâm đến những ánh mắt ấy. “Ta không đi! Không thể đi!” Tại sao điện hạ vẫn chưa tới đón nàng? Vì sao lại để mẫu thân tới? Chẳng lẽ... điện hạ thật sự không còn muốn quan tâm đến nàng nữa sao?! Không thể nào! Nàng nhất định phải ở lại, đợi điện hạ cho nàng một lời giải thích! “Uyển Dung!” Ở góc hành lang, Tô phu nhân chặn đường nàng lại, giọng đầy lo lắng. “Con làm sao vậy?!” Bà không hiểu tại sao con gái mình lại thành ra như thế này. Rõ ràng Uyển Dung không ưa gì tiểu thư Công Tôn, vậy tại sao lại cố chấp không chịu rời đi? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương