Còn dám thích nha hoàn hèn mọn kia nữa chứ! Cô bé đó lớn lên chắc chắn sẽ trở nên đáng ghét như nàng ta, không biết phép tắc, không biết thân phận. Nàng chẳng qua chỉ muốn dạy dỗ một chút, để con bé hiểu thế nào là làm nô tài thì phải có dáng vẻ của nô tài. Một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi Tô Uyển Dung, tâm trạng âm u của nàng dần dần có chút nhẹ nhõm hơn. Nàng chậm rãi ngồi xuống bên cạnh, tùy ý lật xem quyển sách trên tay.

Bên ngoài, giọng nói non nớt của Tô Linh Nhi vang lên trong sân vắng:

“Xuân Hương tỷ tỷ…

Không phải nói tỷ ấy ở đây sao? Sao chẳng thấy ai cả?

Cô bé ngơ ngác quay đầu lại, nhận ra cánh cổng mình vừa bước vào đã bị đóng kín.