“Chiêu Tuấn! Huynh không sao chứ?”

Sau trận chiến sinh tử, cuối cùng họ cũng có chút thời gian để nghỉ ngơi. Cánh tay trái đã mất của Chiêu Tuấn được băng bó sơ sài. Hắn yếu ớt mở mắt, hướng về phía hắc y nhân đứng bên cạnh hỏi:

“Tể tướng đại nhân đâu?”

“Đại nhân còn phải xử lý chuyện trong cung, thống lĩnh cứ yên tâm dưỡng thương tại đây.”

Vĩnh Vi vẫn chưa nguôi lo lắng, sắc mặt nàng đầy âu sầu: “Tại sao chúng ta không rời khỏi đây ngay lập tức? Nhỡ Thái tử ca ca truy đuổi thì sao?”