Giữa đêm khuya, hoàng cung rực sáng ánh đèn. Tiếng ồn ào huyên náo làm kinh động cả những kẻ đang say giấc.

“Hu oa——”

Tiếng khóc xé lòng của một hài nhi vang lên. Đỗ Viễn Tú vội vàng chạy từ phòng bên sang, ôm lấy Đông Phương Niệm từ tay nhũ mẫu, ánh mắt lo lắng nhìn về phía ồn ào đang diễn ra.

“Bên ngoài có chuyện gì vậy?”

Khuôn mặt bà vú đầy vẻ hoảng sợ, khẽ đáp: “Hình như đang truy bắt thích khách ạ.”