“Dạ!” Chỉ vậy thôi sao?! Vĩnh Ninh không thể tin vào mắt mình. Nhìn gương mặt lạnh lùng của Đông Phương Húc, chẳng lẽ thấy Tứ hoàng tỷ ra nông nỗi này, huynh ấy không hề cảm thấy áy náy chút nào ư? “Vĩnh Ninh công chúa, người...” Đại công công nhìn tiểu công chúa phẫn nộ đuổi theo sát Đông Phương Húc, bèn lên tiếng nhắc nhở. “Ngươi không cần lo!” “...” Đại công công nhìn nam nhân phía trước không hề có phản ứng, đành lặng lẽ rút lui, không dám can thiệp vào chuyện giữa huynh muội bọn họ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương