“Hại nàng?!”

Gương mặt của Chiêu Tuấn lập tức biến sắc, ánh mắt tràn đầy sự không cam lòng. “Dù gì công chúa cũng là hoàng muội ruột của thái tử, người sẽ không làm gì quá đáng với nàng đâu...”

Quý Cẩm lạnh nhạt nhìn hắn, chậm rãi nói:

“Nếu thống lĩnh đã hiểu rõ điều đó, vậy tại sao còn muốn đi chịu chết? Thái tử giam giữ tứ công chúa chẳng qua là muốn dụ ngươi ra mặt mà thôi. Ngươi nghĩ rằng thái tử sẽ vì công lao nhiều năm của ngươi mà tác thành hai người sao?”

Lời nói của Quý Cẩm như một tảng đá lớn đè nặng lên lòng Chiêu Tuấn. Hắn biết thân phận mình không xứng với công chúa.