Gặp hắn sao? Lúc này trong lòng Vĩnh Vi chỉ có một suy nghĩ: chỉ cần né tránh vương tử Thiết Chân, liệu có thể khiến mọi chuyện trôi qua êm đẹp không? Nhưng chính nàng cũng biết, khả năng ấy là rất mong manh.

Thải Nhi đứng bên cạnh, nhìn sắc mặt của Vĩnh Vi, không kìm được mà lên tiếng khuyên nhủ: “Công chúa, nô tỳ thấy vương tử Thiết Chân không phải là người cứng nhắc. Các cung nhân trong cung đều nói, vương tử có tính cách rất tốt, sẽ không ép buộc người khác.”

“Thật vậy sao?” Vĩnh Vi khẽ nhíu mày. Chuyện này liên quan đến bang giao hai nước, không thể xem thường. Hơn nữa, nàng cũng hiểu rằng nếu mình từ chối hôn sự, đối với một nam nhân có lòng tự tôn như Thiết Chân Vân Duy, đó sẽ là một sự sỉ nhục. Liệu hắn có đủ rộng lượng để chấp nhận điều đó không?

Thái tử huynh đã thể hiện ý định hòa thân trước mặt văn võ bá quan, dù chưa chính thức đề cập nhưng việc vương tử Thiết Chân gửi lễ vật hôm nay chứng tỏ hắn đã rất nghiêm túc. Giờ đây, nàng có thể lấy lý do gì để hắn chọn một công chúa khác?

Chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng—vương tử chọn nàng có lẽ chỉ vì cuộc gặp gỡ bên hồ. Hắn hiểu nàng được bao nhiêu chứ? Nếu hắn phát hiện nàng không phải là một nữ tử đáng yêu như trong trí tưởng tượng, liệu hắn có còn muốn cưới nàng không? Thái tử đã cho hắn quyền lựa chọn, chỉ cần hắn từ bỏ, nàng có thể ở lại hoàng cung.