“Khởi bẩm vương tử điện hạ, lễ vật đã được chuyển đến cung của Tứ công chúa.” Một thái giám trong cung cúi đầu bẩm báo. Thiết Chân Vân Duy khẽ mỉm cười: “Làm phiền rồi.” Hắn ra hiệu bằng ánh mắt, tùy tùng bên cạnh lập tức lấy ra một thỏi bạc trao cho đám thái giám. “Tạ ơn vương tử điện hạ ban thưởng!” Trên mặt mỗi người đều rạng rỡ hẳn lên. Bọn họ rất thích làm việc cho vị vương tử này, bởi hắn ra tay hào phóng, mỗi lần đều được lợi không ít. Vị vương tử tuấn tú trong lòng vô cùng vui vẻ. Có lẽ vì đã quen với sự phóng khoáng của nữ tử Thiết Chân, nên khi gặp nữ tử Thần quốc dịu dàng, e lệ như vậy, hắn lại cảm thấy có một sức hút đặc biệt. Nhớ lại lần đầu gặp mặt, nàng lại tự xưng là cung nữ, rõ ràng là hoàng gia chi nữ, tại sao lại hạ thấp thân phận? Thiết Chân Vân Duy cúi đầu nhìn bản thân, có lẽ dáng vẻ của hắn khi ấy đã làm nàng sợ hãi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương