Trong ngự hoa viên, mấy vị công chúa tụ tập cùng nhau, bàn luận về yến tiệc tối nay đón tiếp vương tử Thiết Chân. “Nghe nói vị vương tử này tuấn tú phi phàm, ta còn tưởng nam nhân của bộ lạc đều thô lỗ và hoang dã, không ngờ lại sinh ra một người tuấn tú như vậy! Công chúa Vĩnh Lạc trên mặt thoáng hiện vẻ thẹn thùng. Bên cạnh, Vĩnh Bình liền châm chọc: “Hoàng muội chẳng phải thích Tiêu hoàng sao? Sao nhanh vậy đã thay lòng đổi dạ rồi? Nhắc đến Tiêu hoàng, Vĩnh Lạc lập tức lộ vẻ lúng túng: “Ngũ hoàng tỷ sao lại nói vậy, Tiêu hoàng là phu quân của Vĩnh Ninh, muội sao có thể… Lời còn chưa dứt, Vĩnh Bình đã cười lớn hơn: “Phu quân gì chứ? Vĩnh Ninh đã quay về rồi, hơn nữa hai nước hiện nay đã đình chiến, biết đâu sẽ tái hòa thân? Khi ấy, chẳng phải muội sẽ có cơ hội rồi sao? “Hoàng tỷ, tỷ…! Ai mà không biết Vĩnh Ninh trở về như thế nào, bây giờ không ai dám nhắc đến Tiêu hoàng của nước Nghệ trong cung. Vĩnh Bình nói vậy khiến Vĩnh Lạc mắt đỏ hoe, suýt chút nữa rơi lệ tủi thân. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương