Tam Thủy cẩn thận mở ra một cuộn tranh trên tay, Hoàng Phủ Thụy nhíu mày nhìn gương mặt đầy vẻ lo lắng của hắn. Tam Thủy lúng túng cúi đầu, giọng điệu có phần ngượng ngùng:

“Nô tài chỉ muốn xem thử có thể tìm được manh mối gì không...”

Bát hoàng tử luôn tin rằng Ngũ điện hạ vô tội, nhưng Tam Thủy lại cảm thấy sự thật có lẽ không như vậy. Rõ ràng chính Hoàng Phủ Tiêu là người chủ động viết thư cho Công Tôn tiểu thư, rồi sau đó lại xảy ra chuyện này. Nếu không phải hắn thì còn ai vào đây? Nhưng nhìn chủ tử buồn bã đến vậy, Tam Thủy quyết định thử xem liệu có tìm được gì khác không.

“Ngươi cũng nghĩ là do hoàng huynh làm, đúng không?”

Giọng Hoàng Phủ Thụy trầm thấp, mang theo vài phần thất vọng. Tam Thủy không dám đối diện ánh mắt chủ tử, đành cắn môi nói nhỏ: