Bên ngoài gian phòng, Thượng Quan Mộng áp sát tai vào cánh cửa sổ, bộ dạng trắng trợn nghe lén của nàng khiến ngự y đứng cạnh cửa không khỏi á khẩu. Tuy nhiên, họ cũng không tiện nói gì, chỉ cảm thấy kỳ quái vì tiểu thư Mộng lại có hành động thất lễ như vậy.

Mơ hồ nghe được đoạn đối thoại trong phòng, ánh mắt Thượng Quan Mộng lập tức lóe lên tia châm biếm. Không ngờ được, Phó Nhã – người đàn bà già nua kia – lại dám có những suy nghĩ không đứng đắn với Đại điện hạ! Chẳng trách nàng ta lại lắm chuyện bên chỗ Ngũ hoàng tử, hóa ra là muốn lôi kéo mình vào cuộc! Bề ngoài thì ra vẻ thanh cao, nhưng thực chất chỉ là một kẻ đê tiện! Đã mười tám tuổi vẫn chưa xuất giá mà còn dám nói có cảm tình với điện hạ!

Thế nhưng, Thượng Quan Mộng không biết rằng, dù Phó Nhã đã qua tuổi mười tám nhưng vẫn luôn có người đến cầu hôn, chỉ là nàng không vừa ý những nam nhân ấy. Đối với nàng, hôn nhân phải là với người mà mình thực sự yêu mến, nếu không, nàng thà giữ mình trong sạch cả đời.

Trong phòng, khi đối phương đối diện với nàng bằng sự thẳng thắn như vậy, Vân Thư hiểu rằng, điều người ấy mong muốn chính là một câu trả lời không chút che giấu. Còn về mối quan hệ giữa nàng và Phượng Lăng, quả thực không chỉ đơn thuần là bằng hữu.

Đang mải suy nghĩ, chợt ngoài cửa sổ truyền đến tiếng động rất khẽ. Hai người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bóng dáng kẻ nào đó vội vã rời đi.