Một giọt máu đỏ rơi xuống mu bàn tay hắn, cảm giác nhột nhạt nơi mũi khiến hắn vô thức đưa tay lau, nhưng lại làm máu loang ra một mảng lớn. “Đây... đây là gì?! Hoàng Phủ Tiêu hoảng hốt, thân hình lảo đảo, mắt thấy mọi thứ trước mặt trở nên mờ mịt. Hắn chống tay lên bàn, làm rơi đổ cả một đĩa điểm tâm. “Ngũ điện hạ? Vân Thư trầm giọng, nhìn nam nhân trước mặt đôi mắt dần trở nên mơ hồ, miệng lẩm bẩm không rõ, “Sao thế này? Sao lại như vậy? Ta… Cơ thể hắn dần trở nên nóng bừng, gương mặt đỏ lạ thường, ý thức rối loạn, trên mặt còn vương vệt máu loang lổ. “Hoàng huynh, huynh làm sao vậy?! Mau, mau truyền ngự y! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương