Trên gương mặt Tô Uyển Dung lộ rõ vẻ không hài lòng. Xuân Hương khẽ hít một hơi sâu, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, vết thương của Tô tiểu thư đã gần như khỏi hẳn rồi.” Ý tứ trong lời nói rất rõ ràng—có thể sớm tiễn vị khách này rời khỏi phủ. Nhìn biểu cảm của Xuân Hương, Công Tôn Thư đã đoán được trong những ngày nàng rời phủ, Tô Uyển Dung hẳn đã không ít lần làm khó dễ Xuân Hương. Nàng chậm rãi bước đến bên giường, định cúi người kiểm tra vết thương thì Tô Uyển Dung đã nhăn mày, giọng điệu đầy chán ghét: “Công Tôn tiểu thư đi đâu về vậy? Sao người lại lấm lem bụi bặm thế này?!” Ngữ khí nàng ta tràn đầy khinh miệt. Công Tôn Thư nhìn xuống y phục dính đầy bụi đường của mình—nàng vẫn chưa kịp gột rửa sau chuyến đi dài mà đã vội đến xem tình hình nơi đây. Công Tôn Thư lùi lại một bước, ánh mắt nhẹ nhàng rơi trên bàn tay của Tô Uyển Dung: “Tô tiểu thư cảm thấy vết thương đã đỡ hơn chưa?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương