“Tam Thủy, hôm nay... ngũ hoàng huynh vẫn chưa đến sao?” Trên giường, ánh mắt Hoàng Phủ Thụy mang theo một tia hy vọng. Kể từ ngày hôm đó, hắn chưa từng nhìn thấy bóng dáng của ngũ hoàng huynh. Hắn nghe nói mẫu phi đã bị đày vào lãnh cung, chẳng lẽ huynh ấy đang giận hắn sao? Tam Thủy thoáng khựng lại trong động tác, rồi mỉm cười an ủi: “Ngũ điện hạ dạo này bận rộn, có lẽ không có thời gian ghé thăm.” Nhìn vị chủ nhân trên giường đã khôi phục được đôi chút khí sắc, đôi mắt Tam Thủy vẫn tràn ngập lo lắng. Trong lòng bát hoàng tử nhất định rất khó chịu. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng nương nương lại đối xử với mình như vậy! Cùng là con ruột của nàng, tại sao lại có sự thiên vị đến thế? Điện hạ đáng thương của hắn, rõ ràng không làm gì sai, cớ sao trời xanh lại bất công đến vậy? Còn ngũ hoàng tử, từ khi sự việc xảy ra đến nay, chưa từng bước chân vào viện này, chắc hẳn không muốn nhìn thấy bát hoàng tử nữa. Có phải trong lòng hắn áy náy hay không? Tam Thủy không nghĩ vậy. Trong mắt hắn, ngũ hoàng tử chưa bao giờ coi trọng bát hoàng tử, chỉ xem hắn là gánh nặng, là trò cười mà thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương