Chớp mắt, nữ tử vận y phục màu tím đã bước tới trước mặt. Hoàng Phủ Tiêu chỉ cảm thấy một làn hương thoang thoảng, dịu dàng lan tỏa trong không khí, khiến hắn vô thức đưa ánh mắt trở lại. Không ngờ, điều đập vào mắt hắn là nụ cười dịu dàng, đằm thắm của Thượng Quan Mộng.

“Ngũ điện hạ, đã lâu không gặp.” Đôi mắt nàng sáng ngời, ẩn chứa nụ cười, nhưng Hoàng Phủ Tiêu lại có chút ngượng ngùng, bởi quả thực hắn đã nhiều ngày chưa rời khỏi hành cung.

Thượng Quan Mộng khẽ nhíu mày, giọng nói pha chút tiếc nuối:

“Điện hạ dạo này vẫn khỏe chứ? Có chỗ nào không thoải mái sao?” Giọng nàng đầy quan tâm, không chút che giấu khiến Hoàng Phủ Tiêu cảm thấy nghi hoặc.

Thượng Quan Mộng trước giờ luôn kiêu ngạo, nơi nào có đại hoàng tử, nơi đó sẽ có nàng. Khi nào thì nàng lại để tâm đến hắn như vậy? Quả là kỳ lạ. Về thân phận của nàng, ai cũng biết nàng là cháu gái mà hoàng hậu đột nhiên đưa vào cung, nhưng hoàng hậu còn nhiều cháu khác, suy cho cùng, chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ trong tay hoàng hậu mà thôi.