Tại biên giới nước Liên. Trong nhà lao âm u, vang lên tiếng xích sắt va chạm khô khốc, xen lẫn là những tiếng rên rỉ đau đớn của một nữ nhân. “A... ư...” Ánh nến chập chờn soi rọi khuôn mặt đáng sợ của nàng. Làn da xám xịt đang nứt toác với tốc độ mắt thường có thể thấy được, rồi ngay lập tức mọc ra lớp da thịt hồng hào mới. Như mặt đất khô cằn bị thiêu đốt bởi dung nham, chỉ trong chớp mắt lại tái sinh sức sống mới. Cảnh tượng kinh hoàng này đủ khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng không khỏi buồn nôn. Bốn chi của nàng bị xiềng xích giam chặt vào tường, dù giãy giụa thế nào cũng không thể thoát khỏi sự tra tấn khủng khiếp này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương