Đỗ Viễn Tú lập tức nhớ đến chuyện trước đây Đỗ Viễn Phương từng sảy thai, tất cả đều là do nàng mà ra… Khuôn mặt nàng thoáng hiện lên vẻ áy náy. Đỗ Viễn Phương vừa nhìn đã nhận ra tỷ tỷ mình đang nghĩ gì, liền nắm lấy cổ tay nàng, dịu dàng nói: “Tỷ tỷ, muội sợ tỷ lo lắng nên không dám nói. Hơn nữa, bây giờ cũng chỉ mới ba tháng, phu quân không muốn để người ngoài chú ý quá sớm.” Nghĩ đến sự chăm sóc chu đáo của Phượng Vũ dành cho mình, Đỗ Viễn Phương cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhưng đứng trước tỷ tỷ, nàng lại không dám biểu lộ niềm hạnh phúc ấy, sợ rằng sẽ vô tình chạm vào vết thương lòng của tỷ. “Ta hiểu rồi, cẩn thận vẫn là tốt nhất. Nói chuyện với ta lâu như vậy, chắc muội cũng mệt rồi, mau vào nghỉ ngơi đi.” Đỗ Viễn Tú thực lòng mừng cho muội muội mình, có lẽ trời cao thực sự ưu ái cho muội ấy. Nhưng trong lòng nàng vẫn không tránh khỏi sự lo lắng. Trước đây, nàng đã từng liên lụy đến muội muội, không ngờ hôm nay, vì chuyện của thái tử, nàng lại một lần nữa làm phiền Phương nhi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương