Đỗ Viễn Tú chậm rãi ôm Đông Phương Niệm trong lòng bước vào. Khuôn mặt nàng đã tiều tụy đi rất nhiều, làn da vốn mịn màng nay đã hằn lên vẻ mệt mỏi không che giấu được. Đôi gò má gầy guộc, đôi mắt trong trẻo ngày nào giờ nhuốm một tầng u ám, ngay cả lớp trang điểm tinh xảo cũng không thể che đi dáng vẻ tiều tụy của nàng.

“Thần thiếp tham kiến mẫu hậu.”

“Viễn Tú, mau đứng dậy.”

Hoàng hậu nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, đưa tay ra đón lấy đứa trẻ trong lòng nàng.

“Niệm nhi, nào, để tổ mẫu ôm một cái nào...”