Trên khuôn mặt Quý Cẩm hiện lên vài phần hoài niệm, vài phần trăn trở. Thần sắc ấy rơi vào mắt Đông Phương Húc, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Ngươi... vẫn chưa từ bỏ nàng, đúng không?”

Câu nói ấy khiến Quý Cẩm nhận ra sự địch ý rõ ràng của Thái tử đối với mình. Khi hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt kiên định nhưng có chút điên cuồng của Đông Phương Húc làm lòng hắn trĩu nặng.

Hắn hiểu rằng, sau tất cả những biến cố đã trải qua, việc Thái tử thay đổi là điều khó tránh khỏi. Nhưng tại sao lòng dạ của hắn lại trở nên hẹp hòi đến vậy?

Nghịch cảnh có thể tôi luyện một con người, nhưng cũng có thể hủy hoại một con người.