“Thư nhi!” Phượng Lăng trong lòng vẫn không thể yên tâm. Những lời nói của ngoại tổ phụ vừa rồi khiến hắn hiểu rằng trong thời gian hắn không có mặt, lão đã nói điều gì đó với Thư nhi. Nội dung ắt hẳn không gì tốt đẹp. Hắn không quan tâm đến bất cứ điều gì, thứ duy nhất hắn để tâm chính là suy nghĩ thật sự trong lòng nàng. Vân Thư chậm rãi quay người lại, liền trông thấy nam tử với gương mặt đầy lo lắng đang bước nhanh về phía mình. Thân thể nàng bất chợt rơi vào vòng tay ấm áp, mùi hương quen thuộc làm nàng thấy an tâm. Nhịp tim của Phượng Lăng đập dồn dập, Vân Thư vội đưa tay ra muốn bắt mạch cho hắn, nhưng hắn đã nhanh chóng nắm lấy tay nàng, năm ngón tay siết chặt. “Hãy để ta yên lặng ôm nàng một lát, có được không?” Giọng nói của hắn tựa như tiếng vọng từ thung lũng sâu thẳm, lan tỏa trong lòng nàng. Nàng cảm nhận được sự bất an trong hắn, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, có phải đại quốc sĩ lại ép buộc hắn chăng? Hắn… có phải đang rất khó xử? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương