Lẽ nào nàng muốn nói, những cái cây này có thể mách bảo nàng đáp án? Bạch tiên sinh khẽ nhíu mày: “Đi về hướng cực nam là có thể tìm được lối ra. Nhưng cho dù chúng ta đã tìm đúng hướng, thì khi Thanh Trúc phát hiện, hắn sẽ lập tức thay đổi trận pháp. “Vậy thì cứ tìm lại từ đầu, con đường đã đi qua sẽ không lặp lại nữa. Vân Thư đầy tự tin, lúc này nàng hoàn toàn không giống một nữ tử yếu đuối, trên người nàng toát ra khí thế không thể nghi ngờ. Giây phút ấy, Bạch tiên sinh thoáng sững sờ, tại sao trên người nàng lại thấp thoáng bóng dáng của thiếu chủ? Vân Thư đưa tay chạm vào thân cây: “Mặt dương lá cây um tùm, mặt âm lá cây thưa thớt, Bạch tiên sinh, hướng này. Nàng chỉ về một hướng, rồi vén váy bước đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương