Nhìn nam tử đang vô cùng kích động trước mặt, Vân Thư khẽ thở dài: “Ngươi hiểu lầm rồi, không phải bọn họ bắt ta đến đây.”

“Ta nghe nói trên đường ngươi hồi quốc bị phục kích, cảm thấy chuyện này không đơn giản nên đã đuổi theo. Không ngờ ngươi lại ở đây lâu như vậy, chẳng lẽ không muốn quay về sao?!” Cố Tầm Phương thấy nàng vẫn còn bênh vực những người này, cơn giận không khỏi bốc lên, trong giọng nói tràn đầy trách cứ.

Ánh mắt Vân Thư khẽ lóe lên, tính tình nóng nảy của hắn quả nhiên vẫn chưa thay đổi. Hiện tại cả hai đều đang ở trong sự kiểm soát của tộc Quốc Sĩ, không nên tiết lộ quá nhiều.

“Sao không nói gì? Chẳng lẽ nơi này tốt hơn so với nước Thần?”

“Vị công tử này nói rất đúng, khuyên cô nương sớm quay về nước Thần là hơn.”