Hắn vén áo bước ra ngoài, Vân Thư theo sát phía sau. Vừa bước qua cổng vòm, quả nhiên nhìn thấy hành lang la liệt những thân ảnh ngã rạp. Trên người họ cắm đầy những mũi tên ngắn, có kẻ thậm chí bị chặt đứt tay chân, máu loang lổ khắp nơi. Một số khác thì cổ bị quấn chặt bởi vật gì đó mà Vân Thư chưa từng thấy, gương mặt tái xanh, hiển nhiên là đã bị siết cổ đến chết. “Chúng có thể đến được đây, xem ra cũng có chút bản lĩnh.” Giọng điệu của Bạch tiên sinh không chứa nhiều cảm xúc, tựa hồ đã quá quen với cảnh tượng này. Hắn quay đầu lại: “Tiểu thư chờ một lát.” Hắn cần phải phá hủy tất cả cơ quan để tránh có dân thường vô tình đi vào. Vân Thư nhìn những thi thể trên đất, bàn tay trong tay áo khẽ động... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương